Thứ Tư, 29 tháng 10, 2014

Giữa hai chiều...



Thời gian đi...
Và cứ đi - đi mãi...
Cuốn nhân sinh vào vòng xoáy trầm luân
Sông rầm rì...
Có cảm thấy bâng khuâng ?
Hay bỏ mặc cõi hồng trần hiu hắt ?
Thời gian đến...
Là thời gian rất thật.
Mang cho đời: được_mất - nhục_vinh ?
Sông lặng thầm xuôi chảy loanh quanh
Theo bao con nước khi ròng lại lớn.
Như kiếp người có đi và có đến
Sông trở mình cũng có lúc hung hăng
Xô dạt trần gian bằng cơn lũ dữ dằn
Cuốn phăng hết sau những lần giông tố !
Đời là thế: buồn_vui hay sướng_khổ ?
Sông muôn đời: vẫn bên lỡ_ bên bồi.
Ta quanh quẩn giữa hai chiều: tối_sáng
Một vòng quay...
Cứ quay mãi không thôi !



Mask Wallpaper



ST

Thứ Bảy, 25 tháng 10, 2014

Thung lũng tử thần một mùa hoa đổi mới





Trời khô hạn bao nhiêu năm nắng cháy
Người gọi tên là Thung Lũng Tử Thần
Mùa Đông rồi bão tuyết đổ mấy phân
Độ ẩm ướt đã hồi sinh sa mạc

Cả thung lũng tháng mười này đổi khác
Những kỳ hoa vội mọc, nở đua nhau
Những sắc vàng, xanh, hồng, tím khoe màu
Rực rỡ trải thềm hoa dài tít tắt

Trên cao thẳm bầu trời trong xanh ngắt
Dãy núi xa mờ xanh, trắng bủa vây
Sau bao năm sự sống lại về đây
Nhiều bướm lạ bay khắp đồng hoa nở

Ngắm thật kỹ, này em và hãy nhớ
Những bông hoa kết trái, hạt rơi chờ
Một mùa nào mưa xuống lại như thơ
Bừng thức dậy đem về cuộc sống mới

Dù thất vọng, chẳng còn gì, hãy đợi
Một ngày mai hy vọng lại đươm hoa
Hạt nước trời, phục sinh, ánh sáng hoà
Hạt lúa mục có mầm sinh sức sống

Nguyên Đỗ


Thứ Năm, 23 tháng 10, 2014

Thursday, khìn tập 2!




 Sáng nay qua thăm mommy,  mình  đứng ngoài thẫm cung nhấn chuông khá lâu vẫn chưa thấy mẫu hậu xuất hiện, phone tay thì "nàng" hơi bị lãng lúc nghe lúc không, chuông cửa thì...hên xui ,  chắc "nàng" đang tưới cây tưới ớt ngoài vườn,   đang phân vân thì từ trong một cục bông trắng toát mập thù lù ụt ịch đi ra cửa, à cái chị này bây giờ béo ghê nhỉ,  người thì nhỏ xíu 4 cái chân ngắn ngũn lông lá dài thòng như bờm sư tử còn mập thù lù  đáng ghét thật nuôi thứ cún mắc tiền để làm kiểng chẳng thèm gâu gâu một tiếng khi khách tới,  giương cặp mắt tít chẳng thấy cuộc đời nhìn lên,  chủ nhà quả nhiên lợi haị... ôi bó tay!
  
Bửa ăn sáng của mommy thường là món cháo đậu xanh với dưa mắm,  món cháo này rất đặc biệt chỉ có nấu tại gia trong thời khắc chậm chạp ninh cho nhừ,  lần nào đến mommy cũng pha cho mình một ly cafe Trung Nguyên ít sửa nhiều cafe, cảm thấy mình tệ quá chẳng lo cho mẹ được một cốc trà... chỉ có đến ăn ké là giỏi thôi, chán mình thật !

Ba xí ba tú với mẹ già xong thì cũng đến giờ đi làm trễ,  nhân viên báo cáo "No bz Boss, you go" ,  hummmm    biết Ăn Lê sơ sơ cũng láu cá nhỉ? 

 
hv 

P/s: Ra xe rồi mommy còn chạy theo cho mình 2 trái bơ,  thật là hạnh phúc tràn đầy!


Thứ Ba, 21 tháng 10, 2014

Tuesday...khìn!







Trở lại gõ lan man dòng tư tưởng ngược xuôi xuyên qua bộ não,  gõ rồi lại xóa có chút gì đó không OK cho lắm, vẫn là mình kia mà...;;)  sao quê thế này nhỉ? :-?

Trưa nay hàng quán ế ẩm cả bọn kéo nhau đi ăn lẩu cua đồng,  theo thường lệ mình cứ để bà con đi chợ trên cái Menu dài thòng lòng đầy những món ăn chơi ăn thật, chỉ cần bạn bè hạp rơ còn ăn món gì đi đâu với mình không quan trọng,  im lặng nhìn  những gương mặt thân quen cùng mình thêm tuổi đời qua 4 mùa mưa nắng, dường như ẩn sau nụ cười đó nếp nhăn đã xuất hiện sau đuôi mắt thì phải, ừ  chả trách gì lão thời gian cứ ù lì ra đấy,  cười ngạo nghễ nhếch môi kiêu hãnh triệt con-người qua cái tên mỹ lệ rất ư đáng ghét,  thời gian...!

Chúng tôi lớn lên trong một xã hội chạy nhanh như điện giật, cố gắng lắm nói tiếng Việt rồi cũng phải thêm tiếng Anh mới đủ chữ mà diễn đạt ý mình, đôi khi khó quá thì tuôn một tràng ĂnLê cho người nghe bớt "hả hả" và khỏi giải thích vòng vòng,  HV cố gắng viết trong blog để duy trì chút vốn tiếng Việt của mình,  rất nhiều tiêu đề muốn viết nhưng không đủ khả năng diễn đạt nên giấu cả vào inbox trong tình trạng ...dở dang:D,  nếu không tiếp tục gõ thì ...24/7 sẽ rất là ú ớ khi phát ngôn tiếng mẹ đẻ VN,  however dù thế nào vẫn còn biết mình là người màu vàng từ đầu xuống chân là tốt rồi, phải không bạn?! ;)

Dạo này đề tài nóng hổi nhất nước Mỹ tho này là deadly virus Ebola, thứ vi khuẩn thâm nhập vào con người từ 7-21 ngày đi chầu Chúa,  strongly hơn Aids and Cancer,  mồ hôi tay cũng lây, hắt hơi nhảy mũi cũng lây, dân Mỹ trước giờ vẫn luôn bắt tay-phải ôm một cái để tỏ tình thân thiện bỗng dưng -  :-o  [-X  đứng cách xa cả thước,  nói đến bệnh thì Mỹ là dân rất nhát trong đó có cả...mình [-X

Đọc các bài báo trong nước viết về tình hình Ebola, người ở xa nên viết theo cảm giác và tưởng tượng thì phải, tin chẳng đúng tẹo nào cứ như Ebola là cảm cúm thường ngày ấy, dân đang bị khủng hoảng từng ngày không biết có thể bị đi chầu Chúa anytime trong vòng 21 ngày mà Ngài TT đen thui không chịu đóng cửa borders để các chuyến bay từ Phi Châu continuing mang Ebola vào Mỹ,  có người bảo đây là chiêu thí mạng vì kinh tế,  14 quốc gia Châu Phi có Diamond và Oil nên anh Mỹ muốn "của người ta" mà bất chấp... 

Buồn thiu!!!




hv



Chủ Nhật, 19 tháng 10, 2014

Thứ Hai, 13 tháng 10, 2014

...!

 



...
Có  những niềm tin phải cất vào hộc tủ  
Luôn cả tình iêu và nỗi nhớ... 

Có lẽ thế!


hv



 P/s:   Một ngày mưa,  rất mưa on Monday... 




Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2014

Lý sự Friday!


 
 



Gã BS khoảng chừng hơn 40 bước vào phòng khám bệnh, ả y tá theo sau tay cầm 3 lọ thuốc để chuẩn bị chích cho mình một phát, về cái tội mà cả dân Obama đều điên đảo mỗi độ đầu thu, ALLERGY, đa số đều hắc hơi, sổ mũi, khan tiếng, ho và chảy nước mắt,  nói về cái phần dị ứng với phấn hoa này thì có chút thắc mắc,  đối với các nhà nghiên cứu  về Y thì Cancer, Aids còn chửa được, hà huống gì chút xíu allergy mà cứ hành dân dai dẳng, chắc là nuôi con bệnh đây mà, quân bình cứ mỗi 10 nguời dân Mẽo thì có 8 người vướng phải, tổng thu trên toàn nước Mỹ không thôi cũng lên đến bạc tỷ rồi, thế mà cứ than "Mỹ nợ và nghèo!" là sao nhỉ?  [-X

Thôi gát chuyện kinh tế và chính trị sang một bên,  trở lại vấn đề Hot hôm nay, mọi lần cứ đến y tá bảo đưa vai trái,  (mình rất ghét kim đâm nhưng phải lấy hết can đảm),  feel được thuốc đi vào cánh tay vì nó đi đến đâu mình đau đến đó, Vit C nguyên chất đặc quánh, Steroids và một cái khỉ gì nữa,  3 cây chụm lại làm nên...sự đời, OK nhưng lần này gã BS bước vào lại bảo, 

" Cô kéo quần xuống!" :-/ 

What the heo? Lên tiếng hỏi gã BS,

"Lần trước chích vào vai ạ!"
"Ah nhưng lần này chích vào mông sẽ có kết quả hơn, tôi sẽ đích thân chích cho cô nhé!"

Con bà nó, gã này không biết vợ con thế nào nhưng chắc là tối qua bị ngủ phòng khách..:-?

Biết không phản kháng được mình ngoan ngoãn làm theo,  nhưng không sao chuyện nhỏ như con thỏ, hôm nay mặc jeans trắng mình nói với ả y tá,

"Do not let blood stain in my white jeans,   get me big band-aid,  please"
"OK, don't worry!"

Theo luật,  y tá không được rời phòng khám khi có bệnh nhân nữ và BS trong phòng, mình cũng yên tâm tự nguyện hiến thân...Nhưng trời ơi,   quả nhiên là thuốc cực phê, đau nhói và tê tê... :-o

Xây xẫm mặt mày, bắt đầu tinh tú quay cuồng,  con bạn alo hỏi xong chưa, 2 đứa dẫn nhau đi ăn trưa,   (Pr chùa cho Kim Sơn một chút), đại gia đình lão đại da này nổi tiếng nhờ các chi nhánh Kim Sơn bao trùm,  lẫu,  buffet, hơn 100 loại buffet của 3 miền Bắc Nam Trung, các loại chè -thạch, hột é...nhiều thứ lạ hoắc,  sushi, các loại cuốn,  Ông đại da này ăn cơm Mỹ chơi chiêu Mỹ, chuyên tuyển những ai biết nấu những món lạ "chỉ có ở VN" về đầu quân cho ông ý,  vì thế nên bà con khắp nơi tứ xứ cứ đến Houston là phải đến Kim Sơn để thưởng thức những món độc và lạ của quê hương,  chiêu này thu hút rất nhiều các vị nhiều tuổi, trung tuổi và những thành phần lớn lên ở Mỹ ngáo thức ăn VN như mình,  có rất nhiều món ăn chơi, ăn thiệt của VN mà không biết "nó" là gì từ đâu tới, chỉ thấy "nó" nằm ngoan ngoãn cùng với các food khác, như món bún gì sợi to như bún bò nhưng có bì và nước dừa,  ...  có nước mắm và nước dừa tùy mình lựa chọn, hmmmmm  từ nhỏ đến lớn mình chỉ biết bún đi với nước mắm, nước tương, còn nước dừa thì... đứng yên nhìn "nó"...nên vẫn chưa chịu ăn thử "nó" một lần nào, trông cứ kỳ kỳ...

Trở lại với xếp hàng lấy số ở Kim Sơn, bà con đông quá nên đợi lâu, con bạn bảo mầy đến trước lấy số trước, tau đi làm hãng nên phải đúng giờ mới đi được, Okie Salem theo số thứ tự mình được giao số 31,  nhìn quanh ai cũng chúi đầu nói chuyện hoặc dán mắt vào phone, đang tự hòa nhập thì nghe có tiếng miền Nam hỏi,

"Em ơi, ở đây phải lấy số mới dô được hả?"

Ngước lên nhìn một tên trông cũng OK, không phải Hot Boy đẹp trai nhất nước VN Kenny Sang,

"Yeah anh, pick a number and wait to be called!"
"Oh OK, anh đi có một mình, chắc cũng chờ lâu?"
"No, tùy theo ah,  nếu có chổ cho 1 người có thể họ sẽ gọi anh"
 "Số 311111,  number 3111111, số 31111111?????"

Tiếng thét thất thanh của em ở quầy, mình nghe mà phát nỗi da gà, 

"Anh vào ngồi chung được không, anh có việc đi gấp không thể chờ lâu!"

OK,  ở đây ai cũng không muốn chờ lâu, nhưng OK cho theo luôn...

"Bên Em đi 2 người,  cho phép anh mời bữa ăn trưa này nha?"
"Ok, em có con bạn sắp đến, không sao anh!"

Order nước uống xong,  (tên này mắc bệnh gì mà cả buổi uống đến 5 ly 7Up), hắn vào đề,

"Anh ở Cali qua kiếm gì để mở tiệm, chắc em biết rành Houston lắm?"
"Oh gia đình em trước đây cũng ở Cali hơn 10 năm, and yes anh muốn hỏi gì về công việc ở Houston này em có thể trả lời..."
"Anh muốn mở tiệm massage nhưng...theo kiểu VN, bà chị người Hoa nói rất nhiều gái chở đến"

Có chút suy nghĩ, mình trả lời hắn,

"Mấy tháng trước ở đây FBI vừa bắt một người, kinh doanh Massage, đưa "các cô" (không dùng từ gái nhé [-X )  qua bằng đường không hợp lệ,  bỏ hết vào một nhà rồi thâu tiền ăn ở, không cho liên lạc với thế giới bên ngoài, không phone, không internet, bắt ra tiệm services khách,  FBI nhập vào xử  3 tội 5 năm + tiền phạt, đóng shop!."
"3 Tội?"
"1/ Buôn người bất hợp pháp
  2/ Bóc lột sức lao động
  3/ Kinh doanh trái phép"

Hắn trầm ngâm suy nghĩ,

"Wow, khó vậy ah?"

Mình cười khẽ,

"Yes, of course, Texas là một trong những tiểu bang tuân hành luật nghiêm khắc nhất,  nếu anh để ý sẽ thấy câu này khắc trên các cầu freeway, "Don't mess with Texas!"

"Don't mess with Texas, là đừng giỡn mặt với Texas ah?"
"You got that right!, hiiii!"

Con bạn mình lò mò tới,  mặt ngơ nhìn hỏi chuyện gì,

"Anh ấy chờ bàn lâu quá nên ngồi chung!"

OK lười gõ rồi,  tới đây tóm tắt lại, là đại khái vài chuyện tào lao, mạnh ai nấy ăn xong thì dzọt!!!

 
 


hv



 

Thứ Ba, 7 tháng 10, 2014

Thói Đời!











Trong một xã hội xô bồ đầy vật chất, hưởng thụ, ích kỷ cá nhân, tôi dần mất lòng tin vào cái gọi là Con-Người!

Người ta luôn hét lên thế này,  "Bề ngoài không quan trọng...",  và cuối cùng
người ta luôn "liệu cơm gấp mắm" trong các cuộc xã giao,  bắt đầu từ
nguồn gốc cơ sở làm ăn, áo quần, xế hộp, Cell phone và độ chơi USD tùy theo nam hay nữ.
Cá nhân tôi,  trong những năm bon chen góp mặt mày với xã hội, tôi cũng
phải theo thời thế lên khuôn cho mình để tiếng nói được có người nghe,
tích lũy nhiều bạn bè, đi đến đâu phải có nhiều người biết mình, chào hỏi mình,
dần dà tôi  bị lây nhiễm phần nào khi đối diện với một con người, cái
nhìn đầu tiên sẽ đánh giá cho mọi cuộc "thâm tình về sau", cho mọi cú
phone được quyết định nghe và trả lời ngay hay từ từ chẳng vội...







 Tệ lắm phải không,  như một thứ virus ăn sâu vào máu và não bộ, người ta
tic tac ôm chầm lấy nhau như thuơng iêu từ ngàn kiếp, và cũng tic tac từ
bỏ lẫn nhau không cần second thoughts, thói đời này, có nên chửi "mịa
nó" không?! 


hv 




Bộ tranh vẽ "Có một ngày buồn như thế!"

 
 
Có những ngày ta phải đối diện với những nỗi buồn, những trăn trở suy nghĩ về cuộc sống tưởng chừng muốn nhấn chìm ta vào trong bóng tối.
 
Và bộ tranh vẽ 'Có một ngày buồn như thế' của Hà Trần là những trăn trở, tâm sự của chính bản thân tác giả, cũng như nói lên những nỗi buồn không-của-riêng-ai của các bạn trẻ vẫn đang gặp rắc rối và nhiều áp lực trong cuộc sống. Có lẽ, chính sự đồng cảm về những ngày "buồn như thế", nên bộ tranh vẽ đã nhận được khá nhiều sự yêu thích của mọi người khi được đăng tải trên mạng xã hội.
 
 
bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên

bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên

bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên

bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên

bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên

bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên

bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên

bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên

bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên

bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên

bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên

bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên

bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên

bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên

bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên

bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên


Khi mọi thứ tưởng như đã quay lưng, bỏ rơi bạn và nhấn chìm tất cả, thì vẫn luôn có một điều luôn bên cạnh, không bao giờ quay lưng đi, luôn tươi sáng và xinh đẹp - đó chính là chính bản thân bạn. Và đó cũng chính là thông điệp ý nghĩa mà tác giả Hà Trần muốn gửi gắm qua bộ tranh vẽ này: "Hãy luôn tin vào chính mình". "Mọi quyết định đều là ở chính bản thân bạn, vượt qua nỗi buồn để đi tiếp, hay mãi mãi chỉ là cái bóng của nỗi buồn"


bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên

bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên

bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên

bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên

bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên

bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên

bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên

bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên

bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên

bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên

bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên

Ảnh: Cloud Pillow Studio
Có những ngày ta phải đối diện với những nỗi buồn, những trăn trở suy nghĩ về cuộc sống tưởng chừng muốn nhấn chìm ta vào trong bóng tối. Và bộ tranh vẽ 'Có một ngày buồn như thế' của Hà Trần là những trăn trở, tâm sự của chính bản thân tác giả, cũng như nói lên những nỗi buồn không-của-riêng-ai của các bạn trẻ vẫn đang gặp rắc rối và nhiều áp lực trong cuộc sống. Có lẽ, chính sự đồng cảm về những ngày "buồn như thế", nên bộ tranh vẽ đã nhận được khá nhiều sự yêu thích của mọi người khi được đăng tải trên mạng xã hội.

Đọc thêm tại: http://stardaily.vn/vn/doi-song/gioi-tre/15949/bo-tranh-ve--co-mot-ngay-buon-nhu-the-.html | Stardaily.vn
Có những ngày ta phải đối diện với những nỗi buồn, những trăn trở suy nghĩ về cuộc sống tưởng chừng muốn nhấn chìm ta vào trong bóng tối. Và bộ tranh vẽ 'Có một ngày buồn như thế' của Hà Trần là những trăn trở, tâm sự của chính bản thân tác giả, cũng như nói lên những nỗi buồn không-của-riêng-ai của các bạn trẻ vẫn đang gặp rắc rối và nhiều áp lực trong cuộc sống. Có lẽ, chính sự đồng cảm về những ngày "buồn như thế", nên bộ tranh vẽ đã nhận được khá nhiều sự yêu thích của mọi người khi được đăng tải trên mạng xã hội.

Đọc thêm tại: http://stardaily.vn/vn/doi-song/gioi-tre/15949/bo-tranh-ve--co-mot-ngay-buon-nhu-the-.html | Stardaily.vn
Có những ngày ta phải đối diện với những nỗi buồn, những trăn trở suy nghĩ về cuộc sống tưởng chừng muốn nhấn chìm ta vào trong bóng tối. Và bộ tranh vẽ 'Có một ngày buồn như thế' của Hà Trần là những trăn trở, tâm sự của chính bản thân tác giả, cũng như nói lên những nỗi buồn không-của-riêng-ai của các bạn trẻ vẫn đang gặp rắc rối và nhiều áp lực trong cuộc sống. Có lẽ, chính sự đồng cảm về những ngày "buồn như thế", nên bộ tranh vẽ đã nhận được khá nhiều sự yêu thích của mọi người khi được đăng tải trên mạng xã hội. bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên Khi mọi thứ tưởng như đã quay lưng, bỏ rơi bạn và nhấn chìm tất cả, thì vẫn luôn có một điều luôn bên cạnh, không bao giờ quay lưng đi, luôn tươi sáng và xinh đẹp - đó chính là chính bản thân bạn. Và đó cũng chính là thông điệp ý nghĩa mà tác giả Hà Trần muốn gửi gắm qua bộ tranh vẽ này: "Hãy luôn tin vào chính mình". "Mọi quyết định đều là ở chính bản thân bạn, vượt qua nỗi buồn để đi tiếp, hay mãi mãi chỉ là cái bóng của nỗi buồn" bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên bộ tranh, đồng cảm, cảm hứng, động lực, động viên Ảnh: Cloud Pillow Studio

Đọc thêm tại: http://stardaily.vn/vn/doi-song/gioi-tre/15949/bo-tranh-ve--co-mot-ngay-buon-nhu-the-.html | Stardaily.vn
BỘ TRANH VẼ 'CÓ MỘT NGÀY BUỒN NHƯ THẾ' Bộ tranh vẽ 'Có một ngày buồn như thế' Bộ tranh vẽ nhận được sự đồng cảm từ rất nhiều người dùng mạng - Ảnh: ST

Đọc thêm tại: http://stardaily.vn/vn/doi-song/gioi-tre/15949/bo-tranh-ve--co-mot-ngay-buon-nhu-the-.html | Stardaily.vn
BỘ TRANH VẼ 'CÓ MỘT NGÀY BUỒN NHƯ THẾ' Bộ tranh vẽ 'Có một ngày buồn như thế' Bộ tranh vẽ nhận được sự đồng cảm từ rất nhiều người dùng mạng - Ảnh: ST

Đọc thêm tại: http://stardaily.vn/vn/doi-song/gioi-tre/15949/bo-tranh-ve--co-mot-ngay-buon-nhu-the-.html | Stardaily.vn
BỘ TRANH VẼ 'CÓ MỘT NGÀY BUỒN NHƯ THẾ' Bộ tranh vẽ 'Có một ngày buồn như thế' Bộ tranh vẽ nhận được sự đồng cảm từ rất nhiều người dùng mạng - Ảnh: ST

Đọc thêm tại: http://stardaily.vn/vn/doi-song/gioi-tre/15949/bo-tranh-ve--co-mot-ngay-buon-nhu-the-.html | Stardaily.vn

Thứ Năm, 2 tháng 10, 2014

Tears!





Tôi luôn biết nhìn lại những giọt nước mắt
sẽ khiến tôi cười, 
nhưng tôi chưa bao giờ biết nhìn lại những nụ cười
sẽ khiến tôi khóc...

I always knew looking back on the tears
would make me laugh, 
but I never knew looking back on the laughs
would make me cry!


 Charlie Chaplin