Hiển thị các bài đăng có nhãn Phụ nữ độc thân ký. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phụ nữ độc thân ký. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 21 tháng 2, 2014

Đàn bà - Tôi!








Phận đàn bà cứ níu vào tôi
như định mệnh- mỗi khi cầm bút
một chút nắng - một chút sương
trong sắc chiều bảng lảng
nghe câu hò
nhoi nhói cánh cò xưa 


Đàn bà - Tôi
khuất bóng cơn mưa
cứ cợt nhả - vu vơ - tan biến
đánh thức trong tôi
con người
đen trắng
giữa đục trong - đâu bến đâu bờ

Người đàn bà trong tôi
nhặt phút lẳng lơ
gieo xuống đất hạt mùa năm tháng
mong uống cạn đầu nguồn - cơn khát
thao thức một đời
đời thức một vần thơ 


Người đàn bà trong tôi
như thể dại khờ
khóc khóc cười cười - như say như tỉnh
trong phút chốc - bỗng hóa thành cổ tích
thèm nghêu ngao dưới bóng trăng tàn... 



ST


Thứ Tư, 19 tháng 2, 2014

Tình iêu có tồn tại?

 

 

Tình yêu ra đi một cách tàn nhẫn sau đám cưới

Khi đã thực sự yêu, hầu hết người ta đều mơ ước đạt tới sự hoà hợp trọn vẹn nhất, bền chặt vĩnh cửu và một lòng một dạ với người yêu, không tơ tưởng đến bất kỳ ai khác. Nhưng liệu trên đời này, có tồn tại thứ tình yêu như thế?

Trong sổ đàm thoại của một trung tâm tư vấn hôn nhân, từng có chuyện một người vợ trẻ đang đêm gọi điện đến chỉ để khẳng định một điều: “Đàn ông các anh toàn một phường bội bạc”. Chuyên viên tư vấn ngạc nhiên: “Chị căn cứ vào đâu mà kết luận như vậy?”
Giọng chị ta chua chát: “Vào chồng tôi chứ ai. Khi chưa cưới, ngồi đâu hắn cũng thò tay vào lưng tôi nịnh: “Em ngứa lưng để anh gãi cho” và nếu tôi không bảo thôi thì hắn còn gãi mãi. 
Thế mà lấy nhau mới được nửa tháng, tôi cởi hẳn áo nằm sấp ra giường làm nũng “Anh gãi lưng em cái”, hắn quắc mắt lên “Có cái lưng không gãi được làm gì mà ăn!”



Tình yêu, ra đi, tàn nhẫn, đám cưới, hòa hợp 


Tại sao hai người từng yêu nhau như thế lại có thể biến đổi đến mức như vậy? Các nghiên cứu y học cho thấy yêu say đắm là trạng thái tâm sinh lý không bình thường, đó là lúc con người bị kích thích cao độ. Tiến sĩ tình dục học Edji Kralec người Ba Lan còn khẳng định, những kẻ đang yêu say đắm có dấu hiệu của người bị bệnh. Họ mất khả năng nhìn rõ sự thật về đối tượng yêu, họ lý tưởng hoá người yêu nhưng sau khi lấy nhau lại thấy người này cũng chẳng hoàn hảo, chỉ là con người bình thường với tất cả ưu khuyết điểm. 

Mặt khác, cơ thể con người cũng không thể sống thường xuyên trong trạng thái ngây ngất và căng thẳng tột độ. Nhất là sau khi lấy nhau, có thể được thoả mãn ham muốn mà không cần phải cố gắng gì, cũng không cần vượt qua các trở ngại và những hành động phản kháng. Chính điều đó làm suy giảm đáng kể sức hấp dẫn của đối tượng yêu. Trong trạng thái của tình yêu tuyệt đối, sự gắn bó về tinh thần, tình cảm càng thăng hoa thì thể xác càng gắn bó, không rời nhau được. Khi cả hai người say nhau như điếu đổ, bên nào cũng chỉ muốn chiếm lấy đối phương cho riêng mình. Lúc ấy, chẳng ai nghĩ rằng một ngày nào đó ngọn lửa tình yêu có thể yếu dần, lay lắt rồi tắt ngấm. 

Nhất là khi chuyển từ tình yêu sang hôn nhân, từ hai con người chỉ thỉnh thoảng mới gặp nhau nên lúc nào cũng khao khát, nay chuyển sang sống chung dưới một mái nhà, tình cảm ngọt ngào, say đắm hồi mới cưới dần mai một một cách tàn nhẫn. Tình chỉ đẹp khi còn dang dở? Có thể nói, yêu đương là một trạng thái đặc biệt với một độ dài thời gian nào đó. Không ai được tâng công là làm cho nó nở rộ, cũng không ai phải gánh lấy cái tội là làm cho nó lụi tàn, đó là quy luật. 

Chưa kể trong trạng thái yêu đương, đàn ông và phụ nữ đều biến đổi. Người này muốn làm vừa lòng người kia, muốn xứng đáng với tình yêu của họ và với nỗ lực phi thường, họ trở nên tốt đẹp hơn, phù hợp với lý tưởng thẩm mỹ của người kia. 

Xét từ hai góc độ, cái nhìn của người đang yêu, tức là chủ thể thẩm mỹ, không thực; và đối tượng yêu, tức là khách thể thẩm mỹ, cũng không thực. Trạng thái yêu say đắm bao phủ lên họ một vầng hào quang, khiến tất cả lung linh bảy sắc cầu vồng. Phải chăng chừng nào con người còn sống thì tình yêu còn thay đổi, muốn tình yêu bất tử chỉ có cách để cả hai cùng chết trên đỉnh cao chót vót của tình yêu? Đó cũng là cách giải quyết của thiên tài Shakespeare trong tác phẩm bất hủ Romeo và Juliette. 

Nhưng về sau, các nhà Shakespeare học người Anh phát hiện nguyên mẫu của hai nhân vật này không chết như kết thúc của vở bi kịch mà cha Loren đến kịp, hai người lấy được nhau và vợ chồng họ cũng bất đồng, lủng củng như hầu hết các đôi vợ chồng trên thế gian này!





ST


Thứ Hai, 17 tháng 2, 2014

Hạnh phúc!




người thiếu nữ đứng bên cây hạnh phúc
cây còn chưa ra trái 
và nàng,  hãy còn thơ ngây
người thiếu nữ lớn hơn
vừa đủ cao 
để hái những trái xanh vừa ra lần đầu
trái hạnh phúc chát đắng

người thiếu nữ bây giờ đã trưởng thành
cây hạnh phúc hình như 
cũng đang ra trái ngọt
nàng chờ đợi 
một trái ngon nhất 
cây hạnh phúc lớn dần 
mang trái lên cao hơn 
 như thoát khỏi tầm tay 
nàng vội vàng hái
trái hạnh phúc vỡ tan

người thiếu nữ bây giờ đã là một thiếu phụ
cây hạnh phúc đã cao 
quá tầm tay
trên đó những trái đong đưa
nàng đã không còn có thể với đến... 



 ST



Thứ Năm, 12 tháng 12, 2013

Phụ nữ độc thân ký 4






Hôm nay rất là không vui
Mệt mõi với cái sự đời 
và 
hai chữ
"Cố Gắng!"


hv



Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013

Phụ nữ độc thân ký 4








Nàng pha ly cafe, một cốc trà nóng, tay cầm Ipad, phone,  vài lát cheese,  kèm theo vài lát bánh mì - thả bộ ra vườn,  một thói quen rất bình yên mà nàng rất thik trước khi cuộc đời của mỗi ngày sẽ bắt đầu...

Khu vườn bé xinh xinh trồng đầy hoa Lily trắng, duy nhất một màu trắng nở rộ trong ánh nắng,  những tia nước được điều chỉnh tự động đúng giờ vào lúc 7h sáng vừa mới tắt, cũng là lúc nàng ra vườn chiêm ngưỡng vẻ đẹp lã lướt của nước lonh lanh trên cành lá, và tiếng chim hót đầu ngày...

Những tin nhắn chớp tắt trong S4,  thường thì nàng chỉ trả lời vào sáng sớm khi Mommie alo, của người thân, hoặc những gì quan trọng có liên quan đến công việc, và của nhân viên, còn lại tất cả đều phải chờ đến sau 10h sáng, sau buổi điểm tâm với những tin tức nàng cần phải đọc...

Nàng tư lự để Ipad lên bàn, lơ đễnh nhìn ra vườn, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí, thoáng nhớ...
Đứa bạn hay đùa mỗi khi 8 về chuyện tình iêu, "Mợ Vy mà iêu thì như nước thủy triều, dâng cao phải bik mà khi rút đi rồi thì hởi ơi, ráo cạn chỉ để lại những lổ hổng to tướng trên mặt cát, hehe!" chẳng hiểu sao nó lại "tự hào" cho mình cái khoảng đó,  ai iêu chẳng vậy chỉ khác nhau ở mức độ cạn tình và phủ phàng thôi...  

Thỉnh thoảng gặp lại những người  bà con trong họ gần xa,  sau cái nhìn nàng từ đầu xuống chân của bao năm rồi không thay đổi :) " Sống như thế này hoài sao Vy?"

Nàng luôn cười mĩm chi beo cho cái sự quan tâm bên lề và nghĩ đến những khi cảm bệnh chẳng ai thăm hỏi, đến khi gặp thì cứ hỏi mãi một câu không bao giờ lưu trong bộ não, tuy nghĩ thế nhưng nàng vẫn trả lời, "Sống sao mình hạnh phúc là được, sao phải sống theo sự sắp đặt của xã hội và cái nhìn của loài người?" thế thì  sự im lặng và vài câu nói vớt vát của loài người sau đó, nàng kinh nghiệm rồi sau mấy lần bị soi mói thế, nếu trả lời "Em chả..." hoặc "Em chẳng..." thì a lê hấp một màn moral theo liền sau đó của mấy mợ chuyên đóng đô ở nhà, chuyên gia phim bộ và chuyên gia bàn chuyện quốc phòng trong góc bếp... Mỗi người trời sinh ra có một định hướng riêng,  có người thik cuộc sống hướng nội hoặc trời sinh ra để thực hiện việc duy trì nòi giống, có người sinh ra để hướng ngoại và đình đám với xã hội,  đơn giản đến không còn có thể đơn giản hơn...

Tuy nhiên để bớt cán cân so sánh, nàng cũng ầu ơ một câu, "Đương nhiên khi nữa đêm mưa gió bão bùng, trời mưa sấm sét em cũng vỡ òa lên khóc, còn các chị có bờ vai chồng gối đầu,  có chồng ôm...nhưng ngược lại khi bên nhà chị có chiến tranh thế giới, hoặc những ca ghen tuông đổ máu thì em bên này nằm dài trên sofa...nghe nhạc:D

Nàng sợ nhất là phải ngồi đấu láo với mấy mợ buôn dưa lê trong phạm vi giới hạn, nào là Mall này sale áo này, quần kia, hôm nay nấu ăn món này, chiều nấu món kia, con thế naỳ, chồng thế kia, và bình phẩm về người khác, những lúc như thế nàng chỉ ngồi nghe như một cái xác bik gật đầu hoặc tách rời qua đám đàn ông "bàn chuyện lớn..."

Nàng khá hài lòng với cuộc sống hiện tại,  không lệ thuộc và không cúi đầu trước ông Boss bà Boss nào, cũng chẳng bik mình nghiêng về bên nào hơn trong sự so sánh giữa gái ngoan và...hư :P , chân lý "Chơi hết mình nhưng không ngu hết mình" bao giờ cũng đúng :))


hv

Thứ Năm, 15 tháng 8, 2013

Phụ nữ độc thân ký 3






Những cảm xúc trong tôi bây giờ thật là mất trật tự,  không xếp hàng ngay ngắn, không cho đặt tên, thảo nào người ta cứ hay nói,  những thứ cảm xúc không tên...

Tôi nhắm  mắt thấm dần vào từng con chữ,  chẳng cho phép mình mít ướt, cũng chẳng cho phép mình bất cần,   hồn tôi bây giờ đã lang thang ở  một nơi nào đó mà chính thân xác này không thế nào đến được,  một nơi tôi mơ ước đến...

Trong entry này tôi không ca ngợi hoặc tự hào khi vẫn gói trọn mình trong 4 chữ Phụ nữ độc thân,  có lẽ tôi chẳng còn độc thân khi iêu một ai đó,  khi tuân thủ theo luật lệ tình iêu, tôi đã trở thành một tín đồ ngoan đạo không thể nào đi lạc bước (nôm na là đi trật đường rầy) , dù đôi khi vì ham vui,  nhưng sau những cuộc vui với bạn  bè, tôi trở về với cái gì bạn biết không,  tôi trở về đúng nghĩa với 2 chữ độc thân khi đơn  độc đối diện với 4 bức tường trắng dã, khi đối diện với chiếc bóng mờ - của chính tôi - mơ hồ -  in trên tường,  khi tựa đầu vào bên gối và ...thầm mơ ước vòng tay người tình,  một bờ vai vững chắc cho tôi đựơc làm đàn bà trong thân xác...cũng rất đàn bà của tôi!

Hỡi các bà chị có chồng,  cuộc sống nào cũng có hai bộ mặt đen và trắng và cái giá phải trả cho sự chọn lựa của mình,  có câu- một người chồng hoặc vợ của mình mà điểm được 60% thì đó là người tốt và nên giữ, vì chẳng có ai trọn vẹn và sự tan vỡ nào cũng đắng cay...

Dù anh chồng hoặc chị vợ của bạn có cà chua xịt bợm,  theo nguyên tắc căn bản con- người là phải có chút cà chua,  hãy xem như một  gia vị đắng trong ly cafe đậm đặc,  và chấp nhận như một điều tất nhiên phải có, bù lại khi trái gió trở trời bạn có người đó chăm lo, chia sẽ phần đời còn lại vơí bổn phận và trách nhiệm,  nâng đở mái nhà cho bạn và bầy gấu con đang giương những cặp mắt ngây thơ chờ lớn...

Những người phụ nữ hiện đại độc thân, một cái tiêu đề hoành tráng mà chúng tôi mang trên người, rực rở như  đứng trên sân khấu mà sau cánh cửa hậu trường là những chiếc bóng tối thui lặng lẽ,  các bà chị hãy chăm sóc đức ông chồng vì sự phản hồi là tình nghĩa nằm đâu đó dưới đáy lương tâm người đàn ông,  để khi rớt nước mắt khóc thầm bạn-có  người hôn nhẹ lên đôi mắt...




hv



VỢ


Có những lúc trốn xô bồ ta về tựa vào em

như con tàu viễn dương thả neo bám vào đất mẹ

cuộc đời lặng thầm, cuộc đời gào thét

trở về bên em ta trở lại chính mình


Nhân gian tưởng rộng nhường kia mà té ra nhỏ hẹp

đi hoài vẫn có tiểu nhân

em nâng đỡ mỗi khi ta mệt mỏi

mỗi khi ta chuẩn bị ăn đòn


Có một mái nhà, có một tình yêu

ta thành kẻ giàu sang và phú quý

em như hòn đảo chìm chứa đầy châu báu

ta để dành dự trữ lúc nguy nan


Đã từng có lúc bị gục niềm tin

ta vịn tình yêu em đứng dậy*

ta trốn chạy cô đơn bằng bao dung nhân hậu

mỗi khi cuộc đời buồn ta lại nhớ về em...


Mái nhà em chỉ giản dị thế thôi

mà giông gió bão bùng em che hết cả

cả anh nữa, dẫu hoang sơ đến vậy

khi trở về lặng lẽ gã chồng ngoan...



Văn Công Hùng

Phụ nữ độc thân ký 2


Yêu thương xứng đáng để đợi chờ

Đôi khi chúng ta vô tình dùng những cụm từ hoặc thành ngữ như "già kén, kẹn hom” hoặc “kén cá chọn canh” hoặc “già néo đứt dây” để giải thích hoặc nói về số phận của những người đàn bà đẹp nhưng cô đơn. Một số người cho rằng những người đàn bà đó đang bị xát muối vào lòng. Tôi không bình luận về điều trên, chỉ khác mọi người, tôi xem họ là những người đàn bà biết chờ đợi yêu thương chân thật. Một tình cảm thiêng liêng và sâu sắc chẳng đáng để nâng niu, thanh thản chờ đợi hay sao?





"Yêu đúng người vào đúng thời điểm là một may mắn! Yêu đúng người nhưng sai thời điểm là muôn đời nuối tiếc! Chọn sai người vào đúng thời điểm là đại họa!"


Giá nàng biết chờ đợi ...
"Anh có một điều muốn nói, chỉ một điều thôi, anh chưa hề nói điều này cho ai bao giờ, và anh muốn em nhớ lấy: Trong vũ trụ hàm hồ,  điều xác tín như thế này chỉ đến với em một lần, không bao giờ trở lại, cho dù ta có trải qua bao nhiêu cuộc đời đi nữa". (trích tiểu thuyết Những cây cầu ở quận Madison.)
Đó chính là điều Robert Kincaid đã nói với Francesca khi họ chia tay và mãi mãi không còn có thể tìm lại nhau trong đời. Câu chuyện  tình yêu ngang trái tưởng chừng quá giản dị nhưng đã lấy biết bao nước mắt của hàng triệu độc giả trên toàn thế giới. Bởi nó đời quá, thường gặp quá, tưởng chừng chỉ cần bước qua cánh cửa, chúng ta có thể gặp vô số Robert, Francesca hay Richard. Nội dung câu  chuyện chỉ là: Có một phụ nữ đã lựa chọn và kết hôn, có 2 con với người đàn ông mà mình cố- gắng-có-tình-cảm. Rồi một ngày kia,khi  một người đàn ông có thể chạm đến sâu thẳm nơi trái tim nàng xuất hiện, nàng mới nhận ra có những lỗi lầm mình chỉ có thể tiếp tục sai,  chứ không thể làm lại nữa.
Cuốn tiểu thuyết được trân trọng bởi độc giả - nhất là đàn bà - đã nhận ra: sau tất cả đau đớn, thất vọng, độc địa và cay đắng, cuối cùng, tình yêu vẫn là thứ có thật. Đàn bà rơi nước mắt bởi còn gì đau khổ hơn khi tình cảm thâm trầm và sâu sắc bị gọi là phi đạo đức; còn gì  buồn bã hơn khi trái tim và thể xác không đặt cùng một chỗ; và còn bi kịch nào lớn hơn lựa chọn người đàn ông không-dành cho- trái-tim-của-mình để sống đến trọn đời và trả giá bằng cả một tình yêu lớn mà mình không bao giờ có thể đáp đền?
Đôi khi tôi tự hỏi.... Nếu Francesca không kết hôn với Richard vào đúng độ tuổi mà đàn bà- nào-cũng-phải-kết-hôn, cuộc đời nàng sẽ  sao? Có lẽ nàng đã có nhiều thời gian dành cho bản thân, đã sớm khám phá ra mình rất ăn ảnh, đã bước những bước dài tới những miền đất nàng mơ ước. Không phải chờ Robert xuất hiện mới nhận ra chàng chính "là con đường, là kẻ lữ hành, là cánh buồm dẫn ra biển cả" mà nàng mới là cánh buồm dẫn mình đến với Robert, sớm hơn.
Hoặc nếu Francesca vẫn ở đó, chờ đợi tình yêu và dũng cảm làm mẹ đơn thân, có phải khi Robert nhìn sâu vào mắt nàng và nói: "Hãy đi với anh", nàng chẳng phải đã có thể dễ dàng hơn trong quyết định của mình? Đã chẳng đến mức quỳ sụp xuống, khóc rưng rức, và sâu  thẳm trái tim không phải gào khóc "Anh đừng đi, Robert"? Nếu Francesca đã sống hết quãng đời tuổi trẻ, đã gặp, đã yêu, đã say đắm  trọn vẹn, rồi kết hôn với người đàn ông có-thể-không-phải-Robert, nàng sẽ ra sao khi gặp chàng? Có lẽ Francesca đã thanh thản, bởi nàng hiểu tình yêu nào cũng có chu kỳ. Nàng từng yêu sâu sắc và trọn vẹn, nên dù tình yêu có mai một, nàng sẽ không bao giờ phải hối tiếc, bởi nàng đã từng yêu...
Nếu như,  nếu như, nếu như.... 
Chàng cóc nào sẽ là hoàng tử? 
Tôi đã bao nhiêu lần đặt câu hỏi "Nếu như...?" cho Francesca, và cũng từng ấy lần tôi tự đặt cho mình câu hỏi tương tự . Nếu lựa chọn và đến với người mình không thấy trọn vẹn yêu thương, liệu có thể cố gắng có mối quan hệ tốt đẹp hay không? Có hay không một mối  tình hạnh phúc, nếu khởi đầu ta chỉ nghĩ: "Tại sao Thị Nở có người yêu, còn ta thì không?". Có thật giống như Trang Hạ nói "Tất cả  những gì hoàn hảo, tốt đẹp của đời sống này không phải bao giờ cũng được bao gói một cách lộng lẫy" nên cứ chọn lấy một con cóc, rồi cố gắng hôn lấy hôn để, để biến nó thành hoàng tử?
Tôi cảm thương cho những người đàn bà độc thân một ngày kia nhìn lại, hốt hoảng sợ hãi nghĩ mình đã bỏ qua nhiều người đàn ông tốt  trong đời. Họ tự đày đọa mình bằng những cay nghiệt của người ngoài cuộc, rằng nếu mở lòng, chấp nhận một trong những chàng cóc đã  đi qua, biết đâu ta đã có được hạnh phúc giống bao người khác. Nhưng biết tiếc nuối một người không mấy phù hợp đã trượt qua, sao đàn bà không thấy tiếc, rằng nếu đã lựa chọn, họ sẽ mất người hoàn toàn vừa vặn cho mình đang... sắp đến?
Yêu đúng người vào đúng thời điểm là một may mắn! Yêu đúng người nhưng sai thời điểm là muôn đời nuối tiếc! Chọn sai người vào  đúng thời điểm là đại họa! May mắn chẳng từ trên trời rơi xuống. Nó chỉ dành cho những người dũng cảm từ chối cơ hội "gặp sai người"  vào "đúng thời điểm" để chậm rãi và thanh thản chờ đợi người phù hợp nhất. Đến giờ tôi vẫn chẳng hiểu vì sao dân gian lại dè bỉu những người đàn bà muộn chồng, rằng nàng "kén cá chọn canh"? Nhưng kén cá đã sao, chọn canh sai chỗ nào? Bạn không ăn được cá vì biết mình dị ứng, thì thà chịu đói còn hơn nhập viện vì ngộ độc? Bạn không ăn được canh khổ qua, thì thà nhịn đói hơn là ngậm đắng ăn cho  có với người ta?
Có thể tất cả những gì tốt đẹp nhất không được gói đẹp đẽ, nên người ta không cảm nhận bằng mắt thường mà phải cảm nhận bằng trái  tim. Nếu cả mắt lẫn tim đều lắc đầu ngán ngẩm, xin đừng lựa chọn chỉ vì lỗ tai đang phải nghe tiếng nói không xuất phát từ bên trong tâm  hồn. Hãy nhớ khi Thị Nở yêu Chí Phèo, nàng không còn nhìn thấy Chí là tên rạch mặt ăn vạ của làng Vũ Đại. Trong mắt Thị, Chí là điểm  tựa vững chãi của đời mình. Và nàng công chúa khi hôn chú cóc, nàng tự nguyện và ngập tràn yêu thương. Trong mắt nàng, cóc xứng  đáng được yêu như một chàng hoàng tử. Lời nguyền của mụ phù thủy sẽ chẳng bao giờ được giải, và cóc mãi mãi chỉ là cóc, nếu chỉ vì  nàng công chúa đã đên tuổi phải lấy chồng, mà phải nhắm mắt hôn đại, cho xong....
Đã là yêu thương thì không cần phải cố, và yêu thương không có chỗ cho từ “thôi kệ”. Ta không nên vì quá cô đơn mà nắm nhầm một  bàn tay. Không nên vì lạnh mà tìm vội bờ vai để dựa dẫm. Nếu chưa gặp được chàng hoàng tử trong đôi mắt ái tình của mình, hãy dũng  cảm từ chối những anh cóc lướt qua đời. Những thứ tốt đẹp nhất trong cuộc đời này chỉ dành cho người dũng cảm. Dũng cảm để đợi  chờ là một cách tôn trọng bản thân, nâng niu tình yêu và trân trọng chàng hoàng tử thực thụ sẽ đến trong đời.Vì đã là yêu thương chân thật thì không có thời điểm nào là không đúng lúc. Thứ tình cảm cao quý ấy, xứng đáng để được chờ đợi…
hv

Phụ nữ độc thân ký



Nàng thức giấc sau một đêm Sinh Nhật  của Nicky,   những tia nước ấm khiến nàng tỉnh táo và dễ chịu,  trang điểm nhẹ nhàng và bụi đời trong chiếc quần Jeans và áo thun ngắn trễ vai, một sợi dây nịt lưng,  thế là nàng ra xe, không quên mở cốp lấy lọ nước hoa thoa nhẹ lên người...

Tiếng chim hót trên cành, như có vẻ mùa xuân đã về dù phố vừa mới bước vào đông,  nắng nhẹ đi hoang cho nàng cảm giác thèm một vòng tay người tình và lời nói bên tai, ...nàng lại nghiêng nghiêng nữa rồi...

Cuộc sống tha hương trên thành phố phồn hoa, một công việc tốt vẫn chưa là hoàn hảo,  không đủ bận rộn để nàng tối tăm mặt mũi,  để khi về nhà đặt lưng xuống giường là được chìm vào giấc ngủ.  Nhiều đêm
nàng vẫn trằn trọc với mớ ký ức hỗn độn không đầu không đuôi...

Đàn ông đối với
nàng vẫn còn tốt lắm, vẫn mang lại cho nàng nụ cười và hạnh phúc vì thế nên sau bao lần đối đáp về cái tốt / xấu của quý đàn ông, những người chị bạn của nàng, bao gồm những người đàn bà không tin tưởng tuyệt đối  vào sự tuyệt chủng vĩnh viễn của giống loài có tên là: "Đàn Ông Tốt" . trong một thời gian ngắn,  hòa đồng vời những tuyên ngôn tưởng chừng như bất hủ về sự thất vọng tột cùng đối với đàn ông nói chung, và loại đàn ông bắt cá hai tay (bao gồm cả loại quăng chài, kéo lưới) nói riêng, nàng trở thành một thành viên  trong cái hội những người phụ nữ hiện đại độc thân.

hv